NGƯỜI GIÀU CÓ NHẤT THÀNH BABYLON
Ở thành Babylon có một người đàn ông rất giàu có và được mọi người ngưỡng mộ bởi sự phóng khoáng cởi mở của mình, đó chính là Arkad. Ông ta luôn hào phóng với những người thân trong gia đình. Kể cả những người làm trong nhà, Arkad vẫn thường thưởng cho họ rất nhiều tiền bạc. Ông ta tự do chỉ tiêu những thứ mà bản thân thích. Vậy mà, tài sản của ông ta năm sau lại cứ nhiều hơn năm trước.
Vì thế mà một người bạn thuở niên thiếu đã đến gặp ông và hỏi: “Arkad, anh thật là may mắn. Anh đã trở thành người giàu có nhất Babylon, trong khi chúng tôi thì vẫn phải vật lộn với cuộc sống để tồn tại. Anh có thể mặc những bộ đồ đẹp nhất và thưởng thức những món ăn quý hiếm, trong khi chúng tôi phải bằng lòng với tất cả những gì chúng tôi có với vài bộ đồ, những bữa cơm giản đơn.”
“Rõ ràng trước kia chúng ta hoàn toàn giống nhau. Chúng ta cùng học chung một người thầy, cùng chơi một trò chơi. Và sau khi trưởng thành chúng ta phải tự lập để nuôi sống bản thân cũng như chăm sóc gia đình. Nhưng có thể bởi vì các anh không chịu học theo những quy luật chi phối việc làm giàu, vậy nên sự nghèo khó cứ theo đuổi các anh. Đấy hẳn là nguyên nhân khiến cho các anh không có được những thứ mà tôi đang có.” Arkad trả lời.
Ngừng một lát rồi ông lại nói tiếp: “Khi vừa trưởng thành, tôi đã luôn suy nghĩ về những người giàu có. Tôi tò mò về việc họ làm gì để giàu có. Là sự giàu có tự đến với mình, hay mình cần đi tìm nó. Tôi đã chứng kiến những người tiêu pha hoang phí để rồi cuối cùng lại hối tiếc bởi khối tài sản đã mất đi; hay có người luôn sống trong trạng thái lo lắng sẽ tiêu hết số tiền dành dụm được, bởi họ không có khả năng kiếm thêm tiền. Vì thế họ thường rất chi li trong việc tiêu tiền và trở nên túng thiếu. Bên cạnh đó, tôi lại quan sát thấy được những người giàu có, họ càng ngày càng có nhiều vàng, sự giàu có ấy của họ luôn được duy trì và được mọi người kính trọng.
Từ những suy nghĩ ấy mà tôi luôn tự nhủ rằng mình phải cố gắng làm việc, nỗ lực hết sức mình để cũng có được một cuộc sống tốt như vậy. Bởi sự giàu có sẽ mang lại hạnh phúc, địa vị, sự kính trọng và một cuộc sống no đủ. Khi có tiền bạn có thể mua được nhà, những đồ vật quý; bạn cũng có thể đi đến nhiều nơi, ăn những món ăn ngon và có thể xây dựng được nhiều ngôi nhà xa hoa cho các vị thần. Sức mạnh của sự giàu có đấy chính là bạn sẽ có thể làm tất cả những điều mà bạn muốn.”
“Và khi nhận ra những điều ấy, tôi đã luôn tự nhủ bản thân phải đạt được sự giàu có để những điều tốt đẹp trong cuộc sống sẽ luôn đến with tôi. Tôi sẽ không trở thành những người đứng từ xa để ngước nhìn những người giàu có với ánh mắt ghen tị. Tôi sẽ không bằng lòng để mình phải mặc những bộ đồ rẻ tiền, hay những bữa cơm chỉ mang tính chất sống qua ngày. Ngược lại, tôi muốn trở thành một vị khách trong những bữa tiệc của người giàu có.”
“Anh cũng biết đấy, là con trai của một gia đình nghèo khó lại đông anh em, không có của cải để kế thừa, cũng chẳng thể hy vọng bản thân sẽ cưới được một người vợ giàu có. Vậy nên với chút khôn ngoan của bản thân, tôi đã hiểu được rằng muốn thành công thì phải bỏ thời gian ra để học hỏi và tích lũy kinh nghiệm sống.”
“Mỗi người đều có một quỹ thời gian như nhau. Nhưng nhiều người đã bỏ lỡ mất quỹ thời gian quý báu ấy. Vậy nên cùng trong khoảng thời gian đó, tôi đã có thể làm việc và trở nên giàu có.”
“Về việc học tập, chẳng phải người thầy thông thái của chúng ta đã dạy chúng ta rằng việc học có hai loại: một là những gì chúng ta đã học và biết; hai là sự rèn luyện dạy chúng ta cách tìm ra những gì chúng ta chưa biết.”
“Vì vậy, tôi quyết định tìm ra cách để có thể tích lũy của cải và khi tôi đã tìm ra, tôi sẽ thực hiện nhiệm vụ này cũng như phải làm thật tốt. Sẽ thật khôn ngoan khi chúng ta biết tìm đến ánh sáng ấm áp của mặt trời, đấy là lý do chúng ta cần học hỏi sự thông thái của người khác.
Tôi đã từng làm người khắc chữ trên những tấm thẻ đất sét khi còn trẻ. Một lần, Algmish, người cho vay tiền đến và yêu cầu tôi khắc một bản sao điều luật thứ chín. Ông ấy nói là cần bản sao đó trong vòng hai ngày và hy vọng tôi sẽ hoàn thành đúng thời hạn thì ông ta sẽ thưởng tiền cho tôi. Vậy nên tôi ra sức làm việc, nhưng điều luật ấy quả thật quá dài. Cho đến khi ông ta quay lai, tôi vẫn chưa làm xong Ông ấy liền nổi cáu định đánh tôi, vì không hoàn thành kịp tiến đô mà ông ta mong muốn. Nhưng ngay lúc ấy, tôi đã nhanh trí đề nghị rằng:
“Thưa ngài Algmish. Ngài là một người giàu có, vậy nên nếu ngài chỉ cho tôi cách để tôi cũng trở nên giàu có như ngài, thì suốt đêm nay tôi đảm bảo sẽ khắc xong điều luật này. Vào sáng sớm mai ngài nhất định có được tấm thẻ này như ngài muốn.”
Ông ấy ngay lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười và nói with tôi: “Cậu là một người biết cầu tiến. Ta đồng ý, xem như đây là một cuộc thương lượng có lợi cho đôi bên vậy.”
Suốt đêm ấy tôi miệt mài khắc chữ, cho dù lưng có mỏi nhừ và mùi của đèn dầu làm đầu tôi nhức đến mức mắt gần như không thể thấy gì. Đến khi mặt trời mọc, lúc ông ấy quay lại thì những tấm thẻ đã được hoàn thành.
“Bây giờ,” tôi nói, “ngài hãy cho tôi biết những gì ngài đã hứa.”
“Cậu đã hoàn thành tốt phần của mình trong thỏa thuận của chúng ta,” ông ấy nói with tôi một cách ân cần, “và ta sẵn sàng hoàn thành lời hứa của mình. Ta sẽ nói with cậu những điều mà cậu muốn biết, bởi ta đã già và người già thì không thể hẹp hỏi trong việc truyền đạt lại bí quyết của mình cho người khác, nhất là with những chàng trai trẻ đã đến tuổi chín chắn như cậu. Những suy nghĩ của tuổi trẻ thường như một luồng ánh sáng mạnh mẽ lan tỏa khắp nơi. Nó sẽ giúp cậu định hướng được cuộc sống của mình. Hãy cố gắng ghi nhớ những lời ta nói, bởi nếu cậu bỏ qua những gì ta sắp truyền đạt, thì công sức cả đêm qua của cậu xem như là vô ích.”
Sau đó, ông ấy nhìn tôi bằng đôi mắt sắc sảo dưới đôi lông mày rậm của mình và cất giọng nói trầm ấm song đầy mạnh mẽ.
“Ta đã tìm thấy con đường dẫn đến sự giàu có khi ta quyết định rằng sẽ giữ lại một phần trong tổng số tiền mà ta kiếm được cho riêng mình. Cậu cũng hãy làm như vậy, bởi nó là bí quyết để tạo nên sự giàu có.
Rồi ông ấy tiếp tục nhìn thẳng vào tôi và không nói thêm gì nữa. Tôi cảm thấy ánh mắt đó như nhìn xuyên thấu tâm can của mình.
“Chỉ thế thôi ạ?” Tôi hỏi.
“Chỉ thế thôi là đã đủ biến một kẻ chăn cừu thành một người cho vay nặng lãi rồi đấy.” Ông ấy trả lời.
“Vậy tất cả những gì tôi kiếm được đều là của tôi phải không?” Tôi tiếp tục hỏi.
“Không phải vậy,” ông ấy trả lời, “Cậu nghĩ mà xem, làm sao cậu sống được ở cái thành Babylon này mà không chi tiêu cái gì? Cậu vẫn phải trả tiền cho người thợ may quần áo, người đóng dép, tiền mua thức ăn và các vật dụng trong nhà nữa. Như vậy thì số tiền ấy đâu còn là của cậu nữa. Hãy nhớ rằng số tiền cậu kiếm ra vẫn phải chi trả cho những chi phí sống của câu. Thế nhưng nếu câu tiêu hết số tiền ấy trong một năm, thì câu làm sao mà giàu có được. Vậy nên, cho dù câu có là một người làm công nghèo khó, cậu phải đi làm thuê để có cái ăn cái mặc, thì vẫn phải học cách dành dụm. Hãy để ra một phần mười trong tổng số tiền mà cậu kiếm được hằng tháng, thì câu thử tính xem trong vòng mười năm, tổng công số tiền câu tích cóp được sẽ là bao nhiêu.
Kiến thức của tôi về các con số khá nhanh nhạy, tôi lập tức trả lời: “Sẽ bằng số tiền tôi kiếm được trong một năm.”
“Cậu chỉ nói đúng một nửa mà thôi,” ông ấy nói: “Mỗi đồng tiền cậu tiết kiệm được cũng tương đương with một kẻ nô lệ làm việc cho cậu. Mỗi một đồng tạo ra cũng sẽ kiếm được thêm tiền đem về cho cậu. Nếu cậu muốn trở nên giàu có, thì cậu phải làm sao cho bất kỳ đồng tiền nào cũng phải tạo ra lợi nhuận cho cậu, làm cậu ngày càng giàu lên như cậu mong muốn.”
Ông ấy tiếp tục nói: “Cậu nghĩ ta đang gạt cậu ư? Ta là đang trả công cho cậu gấp ngàn lần những gì cậu đã bỏ ra đấy. Nếu cậu có đủ trí thông minh để nắm bắt những gì ta nói thì cậu sẽ thành công. Phải nhớ, một phần mười tổng số tiền cậu kiếm được, cần phải giữ cho riêng cậu. Kể cả số tiền cậu kiếm được có ít ỏi thế nào đi chăng nữa, thì vẫn phải trả tiền cho chính cậu trước tiên. Sau đó, cậu hãy lên kế hoạch để chỉ tiêu sao cho hợp lý mà không vượt quá số tiền còn lại.”
“Sự giàu có giống như một cái cây, mọc lên từ một hạt giống nhỏ. Đồng tiền đầu tiên mà cậu tiết kiệm được chính là hạt giống, nhờ đó mà cái cây của cậu sẽ phát triển. Câu gieo hạt giống đó càng sớm thì cây sẽ mọc càng sớm. Và cậu càng chăm sóc, tỉ mỉ tưới nước cho cái cây ấy một cách đều đặn, thì cậu sẽ càng sớm được đắm mình trong sự mãn nguyện dưới bóng mát mà cái cây ấy mang lại.”
Nói rồi, ông ấy cầm lấy những tấm thẻ đất sét and rời đi.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những điều ông ấy nói. Và rồi tôi quyết định sẽ thử làm những điều ông ấy bảo. Từ đó, mỗi lần được trả tiền, tôi lại cất một đồng trong số mười đồng ấy đi. Thật kỳ lạ, vì dù đã cất bớt một đồng nhưng tôi lại không còn cảm giác thiếu hụt tiền bạc như trước. Tôi bắt đầu cảm nhận được chút khác biệt khi biết xoay xở cuộc sống thiếu đi một đồng ấy. Nhưng khi kho bạc cất giữ của tôi bắt đầu tăng lên, tôi thường bị cám dỗ tiêu số tiền đó vínhư mua những món đồ mà tôi yêu thích, song thật may vì tôi đủ khôn ngoan để biết kiềm chế bản thân lại.”
Đúng một năm sau, Algamish quay lại, ông ấy nói with tôi:
“Một năm qua cậu đã trả tiền hằng tháng cho bản thân chưa?”
Tôi trả lời một cách đầy tự hào, “Vâng, tất nhiên là có rồi thưa ngài.”
“Rất tốt,” ông ấy đáp with một nụ cười, “và cậu đã làm gì with số tiền ấy?”
“Tôi đã cho Azumr, một người thợ làm gạch vay số tiền đó. Ông ấy bảo sẽ đến Phoenicia, một nơi cách đây rất xa để mua những món đồ trang sức quý hiếm, sau đó đem bán with giá cao hơn. Và ông ấy hứa sẽ chia lơi nhuân cho tôi sau khi bán được.”
“Người xưa nói quả không sai, những kẻ ngốc đều cần phải học,” ông ấy tỏ vẻ không hài lòng nói: “Tại sao cậu lại có thể tin tưởng vào sự hiểu biết của một người thợ làm gạch về những món đồ trang sức chứ? Cậu có bao giờ đi gặp một người làm bánh mà lại hỏi về các vì sao chưa? Chắc chắn là chưa rồi, bởi vì nếu cậu là một người biết suy nghĩ, thì cậu sẽ chỉ hỏi về các vì sao khi gặp gỡ những nhà chiêm tinh học mà thôi. Đưa tiền cho một người làm gạch đi mua trang sức, thì cậu chẳng khác nào đang đánh mất số tiền mà mình dành dụm bấy lâu nay cả. Chàng trai trẻ à, vậy là cậu đang tự tay chặt đứt rễ cây giàu có của mình rồi. Cậu cần phải trồng lại cây khác thôi. Nên nhớ, nếu muốn hiểu biết về đồ trang sức, hãy đến gặp những người buôn bán trang sức. Nếu muốn biết kiến thức về những con cừu, thì phải gặp người chăn cừu mà hỏi. Cậu sẽ không mất tiền khi đi xin lời khuyên, nhưng cậu phải biết chọn lọc lấy những lời khuyên có giá trị nhất. Còn không cậu sẽ lại tiếp tục phải trả giá cho những sai lầm của người khác, bằng chính số tiền tích lũy của mình đấy.”
Quả đúng như lời của Algmish. Người Phoenician đã bán cho Azmur những chuỗi ngọc trông giống đá quý nhưng thực chất lại là những mảnh thủy tinh vô giá trị. Nghe theo lời của Algmish, tôi lại bắt đầu tiết kiệm từng đồng. Dần dần nó trở thành thói quen hằng ngày của tôi, nên tôi không còn cảm thấy khó khăn như trước nữa.
Thêm một năm nữa trôi qua, ông Algmish lại đến gặp tôi and hỏi:
“Sau một năm không gặp, công việc của cậu đã tiến triển thế nào?”
“Tôi vẫn trả lương cho chính mình một cách đều đặn, tôi đã đưa số tiền mình tiết kiệm được giao cho một người chế tạo khiên tên là Agger để ông ấy mua đồng và cứ bốn tháng một lần, ông ấy lại trả tiền lời cho tôi.”
“Điều đó rất tốt. Vậy cậu đã làm gì with số tiền lời ấy?”
“Tôi đã chuẩn bị một bữa tiệc lớn and mời rất nhiều người tới dự. Tôi còn mua cho mình một chiếc áo dài màu đỏ. Và một ngày nào đó, tôi sẽ mua cho mình một con lừa để cưỡi.”
Nghe vậy, ông Algmish cười lớn rồi nói: “Cậu đã mời mọi người ăn uống bằng số tiền tiết kiệm của mình ư? Và rồi cậu trông cậy điều gì từ những vị khách đã ăn uống no nê ấy? Ta đảm bảo rằng họ sẽ chẳng giúp ích gì cho cậu cả. Vậy nên, cậu cần tạo ra một đội quân nô lệ để kiếm ra thật nhiều tiền cho cậu đã. Rồi sau đó cậu có thể thoải mái tổ chức các bữa tiệc, mà chẳng ảnh hưởng gì đến tài sản của mình.” Nói rồi ông ấy lại rời đi.
Mãi tới hai năm sau, tôi mới gặp lại ông ấy. Lần này khuôn mặt của ông đã có thêm nhiều nếp nhăn, đôi mắt sụp xuống, bởi ông ấy đã quá già. Ông nói with tôi: “Arkad, cậu đã đạt được sự giàu có mà cậu mơ ước chưa?”
Tôi trả lời: “Tuy chưa được như những gì tôi mong muốn, nhưng tôi cũng đã kiếm được một số tiền lớn and vẫn đang tiếp tục kiếm thêm.”
“Vậy là hiện tại cậu đã biết cách kiếm ra tiền and biết cách giữ tiền cũng như sử dụng đồng tiền sao cho thỏa đáng. Và có vẻ cậu đã đủ khả năng để đảm nhận một trách nhiệm nào đấy. Hiện tại ta cũng đã già, nhưng con cái của ta chỉ biết tiêu pha, không có chí làm ăn. Tài sản của ta thì lớn, nhưng e rằng ta chẳng thể tiếp tục trông nom chúng. Nên ta muốn cậu đến Nippur để thay ta tiếp quản công việc ở đó, ta sẽ xem cậu như một đối tác làm ăn and chia cho cậu một phần tài sản của ta sau này.”
“Vì vậy, tôi đã đến Nippur and chịu trách nhiệm về số tài sản mà ông ấy nắm giữ, with số vốn rất lớn. Bởi là một người đầy tham vọng cộng thêm việc giờ đây tôi đã nắm vững ba quy luật quản lý tài sản, nên tôi đã có thể tăng giá trị tài sản của ông ấy lên càng nhiều. Cho đến khi Algmish qua đời, tôi nhận được một phần tải sản của ông ấy đúng như thỏa thuận trước đó.”
Sau khi nghe xong câu chuyện của Arkad, một trong những người bạn của ông lên tiếng: “Anh thật sự may mắn khi gặp được Algmish and còn được ông ấy xem như người kế thừa.”
“Sự may mắn của tôi chính xác phải là tôi đã sớm có tham vọng trở nên giàu có trước khi gặp ông Algmish. Trong bốn năm trước khi kế thừa sự nghiệp cho ông Algmish, tôi đã quyết tâm để dành được một phần mười trong tổng số tiền mà tôi kiếm được, đồng thời sau mỗi lần thất bại tôi lại rút ra được bài học kinh nghiệm cho chính mình.”
“Anh quả là có ý chí mạnh mẽ, dù bị mất số tiền dành dụm cả một năm đầu, nhưng vẫn có thể tiếp tục kiên trì ở những năm sau đó, không phải ai cũng làm được điều ấy như anh.” Một người khác lên tiếng.
“Ý chí,” Arkad đáp, “thật vô nghĩa. Anh cho rằng ý chímang lại cho con người sức mạnh để nâng bồng được một vật nặng mà ngay cả con lạc đà cũng không thể mang nổi sao? Sức mạnh ý chí chỉ là mục đích kiên cường để thực hiện một mục tiêu ta đặt ra cho chính mình. Muốn vậy, thì khi đặt ra cho mình một mục tiêu, tôi cần phải xem mình có khả năng thực hiện nó hay không. Chẳng hạn như khi tôi đề ra cho mình mục tiêu phải đến ba thành phố để tìm kiếm mối bán hàng trong vòng một năm, thì tôi nhất định phải làm được điều đó. Nếu tôi đã tìm được hai mối thì đến mối thứ ba tôi cũng phải cố gắng như vậy, chứ không thể để trì hoãn sang năm mới tìm. Vậy nên khi đã đặt cho mình một mục tiêu, tôi nhất định sẽ theo đuổi để hoàn thành mục tiêu ấy đến cùng. Đấy cũng là lý do mà tôi rất thận trọng khi đề ra những mục tiêu cho mình.
Và rồi một người bạn khác lên tiếng: “Nếu những gì anh nói là đúng and rồi tất cả đều làm theo thì sự giàu có liệu có đủ cho tất cả mọi người không?”
“Sự giàu có sẽ luôn tăng dần lên ở bất cứ nơi đâu and nó luôn đủ cho những con người không ngừng nỗ lực làm việc.” Arkad trả lời. “Nếu một người giàu xây cho chính anh ta một cung điên, thì số vàng mà anh ta trả có bị mất di không? Câu trả lời là không, nó sẽ được chia sẻ cho những người thợ gạch, thợ xây nhà, người bán nội thất,... Vậy nên sự giàu có sẽ phát triển một cách thần kỳ, mà chẳng ai tiên đoán được giới hạn của nó. Mọi người làm càng nhiều, thì con đường để tiền chảy vào trong ví mình càng nhiều.
“Vậy anh có thể cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi cũng có thể trở nên giàu có không?” Một người khác hỏi. “Đã nhiều năm trôi qua, chúng tôi không còn là những chàng trai trẻ nữa and chúng tôi chưa tích lũy được đồng nào cả.”
“Tôi khuyên các bạn hãy lấy sự khôn ngoan của Algmish làm bài học and hãy luôn tự nhủ 'Phải cất giữ một phần mười trong tổng số tiền mà mình kiếm được. Hãy nhắn nhủ đến bản thân câu nói đó vào mỗi sáng khi mọi người thức dậy, rồi lại nhắc nhở tiếp vào buổi trưa, ngay cả ban đêm trước khi đi ngủ cũng đừng quên gửi lời nhắn ấy đến bản thân mình. Phải nhớ đến câu nói ấy từng giờ, từng phút, từng ngày.”
“Phần cất giữ cho riêng mình không được dưới một phần mười tổng số tiền mình làm ra and mọi người cần sắp xếp lại các khoản chi tiêu một cách hợp lý để không vượt quá số tiền còn lại. Rồi sẽ rất nhanh thôi, mọi người sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc của một người đã có được một số tài sản của chính mình. Điều ấy góp phần kích thích bạn nỗ lực để kiếm được nhiều tiền hơn nữa, từ đó làm cho tài sản của bạn ngày càng sinh sôi.”
“Cố gắng tạo ra một nguồn thu nhập dồi dào để đảm bảo cho tương lai của chính mình. Hãy nhìn vào những người cao tuổi để nhận ra rằng rồi mình cũng sẽ già đi. Vậy nên mỗi bước đầu tư đều phải cẩn trọng, đừng vì tham lam mà mù quáng, đầu tư vào những thứ mang lại lợi nhuận cao một cách bất thường. Bởi những phi vụ ấy sẽ rất dễ khiến bạn mất hết tiền bạc.”
“Hãy tham khảo ý kiến của những người thông thái. Hãy tìm kiếm lời khuyên của những người mà công việc hằng ngày của họ thường gắn with việc xử lý tiền bạc. Hãy để họ giúp bạn thoát khỏi những sai lầm như chính tôi đã từng phạm phải khi giao phó tiền bạc cho Azumr - một thợ gạch đi mua đồ trang sức. Những khoản đầu tư thu được lợi nhuận nhỏ vẫn an toàn hơn so with một vụ đầu tư mang lại lợi nhuận lớn nhưng không đảm bảo an toàn.”
“Bên cạnh đó, mọi người cũng hãy tận hưởng cuộc sống trong khả năng có thể, đừng quá keo kiệt hay tiết kiệm đến mức bủn xỉn. Kể cả khi bạn kiếm được nhiều hơn cũng không cần tích cóp nhiều hơn, mà hãy cảm thấy hài lòng with số tiền một phần mười mà bạn tích cóp được ấy. Hãy tận hưởng cuộc sống tương xứng with khả năng thu nhập của bản thân, đừng chi li trong chuyện chi tiêu mà bỏ quên mất những điều đáng tận hưởng trong cuộc sống.”
Những người bạn của ông lần lượt cảm ơn and ra về. Nhưng tâm trạng của mỗi người lại không giống nhau. Một số người im lặng vì họ không thật sự hiểu được ý nghĩa trong câu chuyện của Arkad. Một số lại tỏ ra mỉa mai vì cho rằng giàu có như vậy thì phải chia sẻ chút của cải cho những người bạn cũ kém may mắn hơn chứ. Bên cạnh đó vẫn có một số người đã tìm thấy ánh sáng mới cho cuộc đời của họ. Họ nhận ra rằng Algmish thường xuyên quay trở lại cửa hàng khắc chữ, bởi vì ông ấy muốn quan sát một người đàn ông đi từ bóng tối bước ra ánh sáng and người đó chính là Arkad. Cho đến khi Arkad tìm được con đường đúng đắn, thì một vị trí xứng đáng đã chờ ông ấy ở phía trước. Không ai có thể làm thay Arkad được. Chính bản thân ông đã tự vận động để nắm bắt cơ hội đến with mình.
Những người có suy nghĩ ấy, về sau họ vẫn thường đến gặp người bạn cũ Arkad and được ông ấy đón tiếp một cách niềm nở. Ông đã tư vấn and trao cho họ sự khôn ngoan của mình một cách thoải mái, điều mà những người có kinh nghiệm dày dặn luôn sẵn lòng làm. Ông ấy đã hỗ trợ những người bạn của mình đầu tư số tiền tiết kiệm sao cho mang lại lãi suất tốt and an toàn, không bị mất mát như ông ngày trước.
Bước ngoặt trong cuộc đời những người đàn ông này đến vào ngày khi họ nhận ra những lời khuyên and bài học giá trị trong kinh doanh mà Algmisht and Arkad mang lại cho họ.
MỘT PHẦN MƯỜI MÀ BẠN KIẾM ĐƯỢC HÃY GIỮ NÓ CHO RIÊNG BẠN.